Bài Đọc I: Cv 9, 1-20
"Người này là lợi
khí Ta chọn, để mang danh Ta đến trước mặt các
dân tộc".
Trích sách Tông đồ
Công vụ.
Trong những ngày ấy,
Saolô c̣n mải say mê hăm doạ giết các môn đồ
Chúa, ông đến thượng tế, xin chứng minh thư gởi
đến hội đường ở Đamas, để nếu gặp ai theo đạo ấy
bất luận nam nữ, ông trói đem về Giêrusalem.
Đang khi đi đường lúc đến gần Đamas, bỗng nhiên
một luồng ánh sáng từ trời chiếu xuống bao phủ
lấy ông, ông ngă xuống đất và nghe tiếng phán
rằng: "Saolô, Saolô, sao ngươi bắt bớ Ta?" Ông
thưa: "Lạy Ngài, Ngài là ai?" Chúa đáp: "Ta là
Giêsu mà ngươi đang bắt bớ; giơ chân đạp mũi
nhọn th́ khổ cho ngươi". Saolô run sợ và kinh
hoàng hỏi rằng: "Lạy Chúa, Chúa muốn con làm
ǵ?" Chúa phán: "Hăy chỗi dậy, vào thành, và ở
đó người ta sẽ nói cho ngươi phải làm ǵ". Những
kẻ đồng hành với ông đứng lại, hoảng hốt; họ
nghe rơ tiếng mà không thấy ai. Saolô chỗi dậy
khỏi đất, mắt ông vẫn mở, mà không trông thấy
ǵ. Người ta cầm tay dẫn ông vào thành Đamas;
ông ở lại đấy ba ngày mà không thấy, không ăn,
cũng không uống.
Bấy giờ ở Đamas, có
một môn đồ tên là Anania; trong một thị kiến,
Chúa gọi ông rằng: "Anania". Ông thưa: "Lạy
Chúa, này con đây". Chúa phán: "Hăy chỗi dậy và
đến phố kia gọi là phố "Thẳng", và t́m tại nhà
Giuđa một người tên là Saolô, quê ở Tarsê; ông
ta đang cầu nguyện". (Saolô cũng thấy một người
tên Anania bước vào, và đặt tay trên ông để ông
được sáng mắt). Anania thưa: "Lạy Chúa, con đă
nghe nhiều người nói về người này rằng: ông đă
gây nhiều tai ác cho các thánh của Chúa tại
Giêrusalem; tại đây, ông đă được các vị thượng
tế cho phép bắt trói tất cả những ai kêu cầu
danh Chúa". Nhưng Chúa phán: "Cứ đi, v́ người
này là lợi khí Ta đă chọn, để mang danh Ta đến
trước dân ngoại, vua quan và con cái Israel. Ta
sẽ tỏ cho nó biết phải chịu nhiều đau khổ v́
danh Ta". Anania ra đi, bước vào nhà, và đặt tay
trên Saolô mà nói: "Anh Saolô, Chúa Giêsu, Đấng
hiện ra với anh trên đường đi đến đây, sai tôi
đến cùng anh, để anh được thấy và được tràn đầy
Thánh Thần". Tức th́ có thứ ǵ như những cái vảy
rơi khỏi mắt ông, và ông được sáng mắt; ông chỗi
dậy chịu phép rửa, và sau khi ăn uống, ông được
lại sức. Ông ở lại ít ngày cùng với các môn đồ
thành Đamas. Và lập tức ông rao giảng trong các
hội đường rằng: Đức Giêsu là Con Thiên Chúa.
Đó là lời Chúa.
Đáp Ca: Tv 116, 1. 2
Đáp: Hăy đi
rao giảng Tin Mừng khắp thế gian (Mc 16, 15).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: 1) Toàn thể
chư dân, hăy khen ngợi Chúa! Hết thảy các nước,
hăy chúc tụng Người. - Đáp.
2) V́ t́nh thương
Chúa dành cho chúng tôi thực là mănh liệt, và
ḷng trung thành của Chúa tồn tại muôn đời. -
Đáp.
Alleluia: Ga 14, 16
Alleluia, alleluia!
- Thầy sẽ xin Chúa Cha, và Người sẽ ban cho các
con một Đấng Phù Trợ khác, để ở cùng các con
luôn măi. - Alleluia.
Phúc Âm: Ga 6, 53-60
"Thịt Ta thật là
của ăn, Máu Ta thật là của uống".
Tin Mừng Chúa Giêsu
Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, những người
Do-thái tranh luận với nhau rằng: "Làm sao ông
này có thể lấy thịt ḿnh mà cho chúng ta ăn
được?"
Bấy giờ Chúa Giêsu
nói với họ: "Thật, Ta bảo thật các ngươi: Nếu
các ngươi không ăn thịt Con Người và uống máu
Ngài, các ngươi sẽ không có sự sống trong các
ngươi. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta th́ có sự
sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại
ngày sau hết. V́ thịt Ta thật là của ăn, và máu
Ta thật là của uống. Ai ăn thịt Ta và uống máu
Ta, th́ ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy. Cũng
như Cha là Đấng hằng sống đă sai Ta, nên Ta sống
nhờ Cha, th́ kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ
sống nhờ Ta. Đây là bánh bởi trời xuống, không
phải như cha ông các ngươi đă ăn manna và đă
chết. Ai ăn bánh này sẽ sống đời đời".
Người giảng dạy
những điều này tại Hội đường Caphar-naum.
Đó là lời Chúa.

Suy Niệm
Chủ đề "Thày là sự sống" của ngày Thứ
Sáu trong Tuần III Phục Sinh về khía cạnh "Sự Sống
- Tái Sinh Thần Linh" được tỏ hiện trong bài Phúc Âm liên
quan đến lời Chúa Giêsu khẳng định về máu
thịt ban sự sống của Người, v́ máu thịt của
Người đă Vượt Qua, đă tử giá để tiêu diệt
tội lỗi cùng sự chết và phục sinh để thông
ban Thánh Linh và sự sống, đặc biệt cho
những ai "ăn thịt" và "uống máu" của
Người, nghĩa là cho những ai tin vào Người
là Đấng Tử Giá và Phục
Sinh, tức
cho những ai nhờ Người mà được tái sinh thần
linh:
"Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta th́ có sự sống
đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày
sau hết. V́ thịt Ta thật là của ăn, và máu Ta
thật là của uống. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta,
th́ ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy. Cũng như
Cha là Đấng hằng sống đă sai Ta, nên Ta sống nhờ
Cha, th́ kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ sống
nhờ Ta".
Thật vậy, ở đây, trong bài Phúc Âm về Bánh Hằng
Sống này, chúng ta có thể hiểu và vẫn hiểu rằng
Chúa Giêsu ám chỉ đến Bí Tích Thánh Thể hay báo
trước Bí Tích Thánh Thể được Chúa Kitô thiết lập
trong Bữa Tiệc Ly với các môn đệ của Người: "Bánh
Tôi sẽ ban chính là thỉt Tôi cho thế gian được
sự sống", câu cuối cùng của Bài Phúc Âm hôm
qua (Gioan 6:51). Tuy nhiên, cũng chính trong
câu này, nếu hiểu theo nghĩa ngặt Thánh Thể chỉ
được Chúa Kitô thiết lập cho Giáo Hội mà thôi,
nên ai đă lănh nhận Phép Rửa mới được hưởng, như
dân Do Thái ai chịu phép cắt b́ mới được dự Lễ/Bữa
Vượt Qua (xem Xuất Hành 12:43-51), th́ tại sao
ngay trong câu này, Chúa Kitô lại nói chung "cho
thế gian được sự sống"?
Như thế không phải là Người ám chỉ Người là Bánh
Hằng Sống đây là tấm bánh bẻ ra nơi cuộc khổ nạn
và tử giá của Người để cứu chuộc tất cả nhân
loại nói chung hay sao, nhất là những ai tin vào
Người. Bằng không, nếu chỉ có ai lănh nhận Bí
Tích Thánh Thể trong Hội Thánh của Người mới
được sống đời đời và sống lại trong ngày sau
hết: "Nếu
các ngươi không ăn thịt Con Người và uống máu
Ngài, các ngươi sẽ không có sự sống trong các
ngươi. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta th́ có sự
sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại
ngày sau hết",
th́ đa số sẽ hư đi đời đời và sẽ không được sống
lại?
Mà nếu hiểu "ngày
sau hết" đây không phải chỉ là ngày
Người đến chung thẩm mà là ở ngay thời điểm của
Người trên thế gian, mở màn cho thời cánh chung:
"thời sau hết", "thời viên trọn" (Do Thái 1:2
và Galata 4:4), th́ những ai "ăn thịt"
và "uống máu" của Người mới được sự sống đây
thật sự là những kẻ tin vào Người, "những ai chấp
nhận Người th́ Người ban cho họ quyền làm con
Thiên Chúa" (Gioan 1:12), điển h́nh nhất là một trong hai người trộm tử giá với Người và
viên đại đội trưởng Roma trong giây phút trước
và ngay sau sự kiện tử giá của Người trên Đồi
Canvê.
Đúng là phải được hiệp thông với Người nơi Nhiệm
Thể của Người là Giáo Hội bằng Bí Tích mới được
cứu độ, được sự sống (xem Marco 16:16), nhưng
quan trọng nhất và chính yếu nhất vẫn là tin
Người, một cách nào đó chỉ có Người biết, chẳng
hạn như nhờ Đức Tin của Giáo Hội và bằng Đức Tin
của Giáo Hội, khi Giáo Hội cầu nguyện cho họ,
khi Kitô hữu cầu nguyện cho họ, nhất là khi Giáo Hội Cử Hành Thánh Thể, nhờ đó Hy Tế Yêu
Thương của Đấng Thiên Sai Cứu Thế được hiện thực
ngay trên bàn thờ và gây tác dụng cứu độ trên trần gian vào ngay lúc bấy
giờ, nghĩa
là họ được cứu độ gián tiếp qua đức tin của
chính Nhiệm Thể Chúa Kitô.
Đó
là lư do đức tin của Giáo Hội, của Kitô hữu có
tác dụng cứu độ nữa, chẳng những bản thân ḿnh
mà cả tha nhân, v́ thế cho nên,
dù có lănh nhận Phép Rửa và có thực sự được diễm phúc ăn
uống Ḿnh Thánh và Máu
Thánh vô cùng cao trọng của Chúa Kitô Vượt Qua mà
không có đức tin, hay thiếu "đức
tin được thể hiện qua đức ái"
(Galata 5:6), th́ chính Kitô hữu vẫn có thể tự
đánh mất sự sống của chính ḿnh, như cuộc chung
thẩm (xem Mathêu 25) chứng thức: "Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào
lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các
sứ thần của nó" (Mathêu 25:41).
Cho dù bấy giờ họ có chứng ḿnh rằng họ đă nghe Lời Chúa và rước
Thánh Thể, nghĩa là đă từng tham dự
phụng vụ thánh chăng nữa: “'Chúng
tôi đă ăn uống trước mặt ngài và ngài đă giảng
dạy giữa các công trường chúng tôi'. Nhưng chủ
sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các
ngươi tự đâu mà tới, hỡi những kẻ làm điều gian
ác, hăy lui ra khỏi mặt ta, khi các ngươi sẽ
thấy Abraham, Isaac, Giacób và tất cả các tiên
tri ở trong nước Thiên Chúa, c̣n các ngươi bị
loại ra ngoài, nơi đó các ngươi sẽ khóc lóc
nghiến răng. Và người ta sẽ từ đông chí tây, từ
bắc chí nam đến dự tiệc trong nước Thiên Chúa'" (Luca
13:26-27)
Do đó, trong cuộc chung thẩm, Người không phán
xét họ có lănh nhận Phép Rửa hay không, có lănh
nhận Thánh Thể của Người hay không, mà là có
thương xót hay chăng, dù không nh́n thấy Người
nơi những người anh chị em hèn mọn nhất của
Người, nghĩa là bác ái yêu thương đến độ thương
xót xuất phát từ ḷng tin vào Người, Đấng đă tỏ
hết ḷng thương xót ra trong cuộc khổ nạn và tử
giá, một ḷng thương xót đă trở thành cảm nghiệm
của những ai biết xót thương như Ngài, và đó là
lư do Người đă ám chỉ thành phần này qua lời
phán trong bài Phúc Âm hôm nay: "Thịt
Ta thật là của ăn, và máu Ta thật là của uống.
Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, th́ ở trong Ta, và
Ta ở trong kẻ ấy. Cũng như Cha là Đấng hằng sống
đă sai Ta, nên Ta sống nhờ Cha, th́ kẻ ăn Ta,
chính người ấy cũng sẽ sống nhờ Ta".
Và cũng chính v́ "sống nhờ Ta" bằng
việc "ăn thịt Ta và uống máu Ta, th́ ở trong
Ta, và Ta ở trong kẻ ấy" nơi Bí Tích Thánh
Thể như thế mà thành phần Kitô hữu không thể nào
tỏ ra coi thường "những người anh chị em hèn
mọn nhất của Ta", thành phần được Người
đồng hóa với chính bản thân Người (xem Mathêu
25:40,45), tức họ cũng là "thịt Ta" và
"máu Ta" mà Kitô hữu cần phải "ăn"
và phải "uống", bằng việc trân trọng họ
và đáp ứng phục vụ họ th́ mới được thật là có sự
sống và mới được sống!
Điển h́nh của thành phần được tái sinh thần linh là
trường hợp của một nhân vật biệt phái hết sức nhiệt t́nh với Do Thái
giáo trong bài đọc 1 hôm nay, một nhân vật được tái
sinh thần linh bởi một người môn đệ tên là Anania ở Damasco, và ngay
sau khi được chữa lành cái mù ḷa về cả thể xác lẫn
tâm linh của
ḿnh, nhân vật tên Saolê ấy
liền công
khai rao giảng về Đấng vừa mới
bị chàng bách hại trước đó:
"Anania ra đi, bước vào nhà, và
đặt tay trên Saolô mà nói: 'Anh Saolô, Chúa Giêsu,
Đấng hiện ra với anh trên đường đi đến đây, sai tôi
đến cùng anh, để anh được thấy và được tràn đầy
Thánh Thần'. Tức th́ có thứ ǵ như những cái vảy rơi
khỏi mắt ông, và ông được sáng mắt; ông chỗi dậy
chịu phép rửa, và sau khi ăn uống, ông được lại sức.
Ông ở lại ít ngày cùng với các môn đồ thành Đamas.
Và lập tức ông rao giảng trong các hội đường rằng:
Đức Giêsu là Con Thiên Chúa".
Thánh Giorgio và Adalbert (23/4), Quan Thày của ĐTC
Phanxicô
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu
có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài
chia sẻ trên